Tags

, , , ,


Được sự đồng ý của bạn Thủy Mộc,  Hội đăng lại bài viết cảm nhận của bạn ấy về tác phẩm “Căn phòng nhung nhớ” – Minh Tiền Vũ Hậu, Thu Trần dịch, Quảng Văn phát hành.

Tháng mười của tôi bắt đầu bằng một quyển sách có bìa nhã nhặn, có chút nhạt nhòa khi đặt trên kệ xen lẫn cùng nhiều đầu sách khác, nhưng khi cầm lên và nhìn vào những lá thư như con thuyền trôi trên dòng chảy màu tím nhạt; những chiếc vỏ sò, vỏ ốc cũng tim tím hồng hồng treo hờ hững trên chậu lá xinh xinh; dòng chữ mảnh mai bay bướm… tất cả bỗng trở nên cuốn hút đến lạ kỳ. Nhất là khi những thứ đó đi kèm với một cái tên vương buồn: Căn phòng nhung nhớ.

Tựa nghe nhẹ nhàng trầm tĩnh là thế, giọng văn cũng êm đềm là thế, vậy mà đọc xong, tự dưng lòng lại muốn   Xách ba lô lên và đi *.

“…Mỗi người đều có cuộc sống của riêng mình. Theo đúng trình tự, ổn định chắc chắn là một phương thức sống. Tuy nhiên có một số người, con đường mà họ chọn không giống với số đông.

Không thể phân biệt tốt xấu, đúng sai.

…Có phải bạn cũng đã từng có những ước mơ xa rời thực tế và những ảo tưởng viển vông bị cuộc sống bận rộn nghiền nát nhưng lại bỗng hiện về giống như trăm sông đổ về biển trong những khoảnh khắc rảnh rỗi hàng ngày, giống như người cát trong phim “Người nhện 3″ lập tức hiện ra đường nét rõ ràng từ trong những hạt cát hỗn loạn?”

“Căn phòng nhung nhớ”  là một câu chuyện đan xen giữa hiện tại và quá khứ, hồi ức và hiện thực, tìm kiếm và trốn tránh, giữa nỗi nhớ nhung đằng đẵng và ước mơ làm mới chính mình. Nhân vật chính của câu chuyện – Thái Mãn Tâm là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp và cố chấp. Có lẽ vì trẻ trung, nên tự cho mình quyền được cố chấp, quyền tranh thủ những tháng ngày thanh xuân tươi đẹp để thực hiện những khao khát của bản thân. Chưa tốt nghiệp đã sớm tìm được một việc làm khiến người khác ngưỡng mộ bằng khả năng xuất sắc của chính mình, thế nhưng cuộc sống được xem là ổn định và đáng mơ ước ấy lại khiến cô cảm thấy nhàm chán, chỉ muốn du lịch đến những nơi chân trời góc biển. Không tìm được bạn đồng hành như ý, vậy là một mình làm visa, sắm sửa đồ dùng cần thiết, tìm hiểu thông tin trên mạng, một mình tận hưởng niềm vui nỗi buồn cũng như đối mặt với những khó khăn của cuộc hành trình. Để rồi đánh rơi trái tim mình lại cho một chàng trai mà cô tình cờ gặp gỡ ở ngôi làng nhỏ ven biển có tên Đồng Cảng.

“…Trong cuộc đời luôn tiềm ẩn những sự việc không thể biết trước. Điều mình có thể điều khiển được là đừng chạm vào những ảo ảnh đó, đừng để nó trở thành thứ mà mình theo đuổi suốt đời. Cô rất tỉnh táo, cho dù là ai, chẳng qua cũng chỉ là khách qua đường, bước vào cuộc sống của bạn, rời xa cuộc sống của bạn; Nếu ép đối phương hay bản thân thay đổi quỹ đạo sống vốn có, cần phải có dũng khí, cũng phải trả cái giá rất đắt.”

Sự tỉnh táo đó của Thái Mãn Tâm, hóa ra chỉ là do chưa gặp được đúng người khiến cô muốn trả giá, muốn theo đuổi suốt đời, muốn thay đổi quỹ đạo của mình để có thể bên đối phương mãi mãi. Tựa nhưlục đẳng tinh – những ngôi sao có độ sáng thấp nhất trong sáu cấp bậc mà các nhà thiên văn đã phân chia, tuy khó nhìn thấy bằng mắt thường nhưng không có nghĩa là không tồn tại. Một đêm ở Đồng Cảng, đứng dưới bầu trời rực rỡ ánh sao trải dài ra tận biển, Mãn Tâm đã gọi điện cho cô bạn thân Hà Lạc của mình để nói vu vơ rằng mình đã tận mắt nhìn thấy ánh sáng yếu ớt của những ngôi sao ấy, có lẽ đó cũng là khi cô nhận ra thứ tình cảm mình từng chế giễu giờ đang nảy nở dần trong lòng mình. Lý trí mách bảo cô đấy chỉ là rung động nhất thời, nhưng cô lại không muốn và cũng không thể trói buộc cảm xúc của mình.

Thế nhưng, tình yêu nảy sinh giữa một kỳ nghỉ ngắn ngủi, làm sao có tương lai lâu dài, làm sao có móng nền vững chắc, khi đôi bên có quá ít cơ sở để tìm hiểu về nhau, khi rất có thể chỉ ngày mai ngày kia thôi, ai nấy sẽ lại trở về với thế giới của mình, những kỷ niệm bên nhau sẽ chỉ còn là ký ức? Thái Mãn Tâm có thể trả lại vé tàu, có thể nhờ bạn nhận bằng tốt nghiệp giúp để trì hoãn thời gian trở về thêm nửa tháng, có thể lặn lội đến thị trấn Bạch Sa để biết thêm 0.1% nữa về một cậu bé Giang Hải nghịch ngợm và bướng bỉnh khi còn nhỏ đã trở nên trầm lặng ít nói thế nào, thậm chí nghĩ đến chuyện sẽ xuống miền Nam làm việc, nhưng cô vẫn không tìm được lối ra cho mình. Giang Hải lúc nồng nàn cuồng nhiệt trong nụ hôn dưới ánh trăng, lúc xa cách vạch rõ ranh giới rạch ròi:  “Tôi có thể làm bạn thân của cô, làm đàn anh của cô, đưa cô đi chơi khắp nơi nhưng không phải là thân phận mà cô muốn, hiểu chưa?”, lúc lại bên một người phụ nữ khác trước mắt cô. Mãn Tâm hiểu rõ tất cả những lời anh nói, hiểu rõ khoảng cách giữa hai người, nhưng vẫn mãi lưu luyến không nỡ xa rời.

Nhưng dù không nói lời tạm biệt, thì cũng không tránh khỏi phút chia ly. Mãn Tâm rời Đồng Cảng với một niềm tin tưởng từ sâu thẳm trái tim, rằng bọn họ sẽ có ngày gặp lại. Cô không biết rằng cái đêm Giang Hải đứng dưới nhà trọ của cô định từ biệt cô trong yên lặng nhưng bị cô phát hiện, dẫn đến việc cô đủ dũng khí trao sự trong trắng của mình cho anh ngay trong đêm ấy, lại là lần cuối cùng họ được bên nhau.

“Nếu, nếu em biết đây là nụ hôn tạm biệt cuối cùng của chúng ta thì liệu em có ôm lâu hơn, chặt hơn không? Nếu em sớm biết kết cục, liệu có lựa chọn ở bên anh lúc này, thậm chí là lần đầu gặp gỡ?”

Một đoạn tình duyên ngắn ngủi, có đáng để một người con gái phí hoài ba năm tuổi xuân của mình trong sự nhớ nhung đằng đẵng ở một căn nhà nghỉ nhỏ bé bình lặng, rồi lại dấn thân vào một hành trình kiếm tìm xa xôi nghìn dặm, chỉ mong gom góp được chút gì liên quan đến người xưa, cho dù kết quả có là một đứa con của người ấy cùng người con gái khác cũng cam lòng?

Có đáng không?

Tôi tự hỏi, nếu Giang Hải không gặp tai nạn, nếu Mãn Tâm không nhận lời bạn làm phiên dịch cho một đại diện cục Lâm nghiệp Đồng Cảng rồi tình cờ nghe tin về anh, sẽ mất bao lâu để Mãn Tâm đủ can đảm trở lại hỏi thẳng anh rằng Nếu em vẫn quay trở về Đồng Cảng, em không cần tương lai, không cần hứa hẹn, liệu anh có thể vứt bỏ cảnh giác, chúng mình sống bên nhau đơn giản, vui vẻ giống như lúc ban đầu không?” . Mất bao lâu để Giang Hải sắp xếp mọi thứ và đến Bắc Kinh tìm cô hoặc chủ động liên lạc với cô, cho cả hai một cơ hội?

Chỉ biết rằng, cuộc đời không có chỗ cho chữ nếu. Kể từ khi rời Đồng Cảng, Mãn Tâm không thể không ngừng nhớ đến Giang Hải, nhưng lại lãng quên chính bản thân mình. Cô khóa chặt trái tim, đánh mất sự vui vẻ, không thể bắt đầu mối quan hệ mới, rồi lại dùng sự sa đọa của chính mình để trả thù anh. Hả hê chưa thấy, đã nghe thể xác lẫn tinh thần đều bị tổn thương. Không có anh hùng xuất hiện để cứu mỹ nhân kịp lúc, cũng không có chàng lãng tử sau tình một đêm thì trở nên yêu cô say đắm muốn bên cô trọn đời, càng không có kỷ niệm êm đềm như đêm cuối cô ở bên Giang Hải, chỉ có sự hối hận ngập tràn. Minh Tiền Vũ Hậu không dùng quyền tác giả để “giải cứu” cho Mãn Tâm không bị người khác vấy bẩn, nhưng cũng không bi kịch hóa sự cố của cô, không đổ lỗi cho số phận hay bất kỳ ai khác. Mãn Tâm chấp nhận nỗi đau ấy, như chấp nhận một vệt tối trên dải màu sắc cuộc đời mình, như một cái giá phải trả cho sự cố chấp và bồng bột của bản thân. Chỉ đến khi biết tin tức về sự ra đi của Giang Hải, cuộc sống của cô mới thực sự úa tàn. Từ bỏ những gì mình từng phấn đấu, rời xa gia đình, cô trở về Đồng Cảng, ra Đảo Lệ mở ngôi nhà nghỉ mang tên Căn phòng nhung nhớ, cũng là nơi giam cầm cô trong nỗi nhớ mênh mông. Cô không cam tâm khi chưa hiểu thấu được tình cảm của Giang Hải dành cho mình là gì, cố nhặt nhạnh từng chút từng chút một, lắng nghe những mẩu chuyện nhỏ nhặt về anh, kiên nhẫn đi tìm những dấu vết anh để lại trên thế gian này, bởi “không biết còn có cách nào có thể gần Giang Hải hơn một chút, hơn một chút.…” 

Hành trình tìm kiếm của Mãn Tâm may mắn có được Tề Dực là người bạn đồng hành. Anh bước vào đời cô bởi một lời hứa chưa từng trực tiếp thốt ra, bởi sự day dứt về một tai nạn ba năm trước. Ta không giết người, nhưng người lại vì ta mà chết, nỗi ân hận này khiến Tề Dực không biết nên đối mặt với Mãn Tâm thế nào, nhưng lại không nỡ cất giấu trong lòng bí mật về những lời yêu thương Giang Hải dành cho Mãn Tâm ngày đó. Ba năm trước anh đã nhìn thấy dáng vẻ đẹp nhất của Mãn Tâm khi cô đang hết lòng nhớ đến người thương, cũng nhận ra đằng sau vẻ bình lặng của Mãn Tâm trước mắt mình hiện tại là để che giấu nỗi đau đang dậy sóng trong lòng, biết rõ rằng “Cho dù anh ở bên em không rời xa nửa bước, em vẫn cô độc”. Anh kể cho cô nghe nhiều hơn về Giang Hải, giúp cô lần gỡ những khúc mắc, theo cô sang tận Hội An, sẵn sàng đưa cô về Đồng Cảng hoặc tiếp tục theo cô vào Sài Gòn để tìm manh mối về người phụ nữ khác trong cuộc đời Giang Hải. Anh không thể cản ngăn sự cố chấp của cô, chỉ có thể cùng cô cố chấp…

“Nếu em muốn ở bên cạnh một người, em sẽ bận tâm thân phận của mình như thế nào sao? Có lẽ trước đây anh sẽ bận tâm nhưng bây giờ thì không. Bởi vì anh rất hiểu có những thứ phải trân trọng, nếu để lỡ, nếu buông tay thì sẽ không thể lấy lại được”.

Không phải lần đầu đọc những dòng viết về Việt Nam qua con mắt người nước ngoài, nhưng vẫn có cảm giác tò mò không biết Minh Tiền Vũ Hậu sẽ viết gì về Việt Nam, để rồi khi khép sách lại, cảm thấy khá hài lòng với những gì mình đã đọc. Món kem ốc quế bên bờ hồ Hoàn Kiếm, dòng sông Thu Bồn lặng lẽ in bóng đèn lồng, món bánh quai vạc ở Hội An với cái tên lãng mạn “bánh hoa hồng trắng”, tà áo dài đồng phục nữ sinh trong gió bay bay, thói quen gọi Sài Gòn thay vì Thành phố Hồ Chí Minh, bài hát nhạc Hoa lời Việt, mánh lới vờ nhận đồng hương Tứ Xuyên của người bán hàng nơi Móng Cái… Không quá nhiều chi tiết, không ngồn ngộn thông tin, nhưng cũng đủ để người đọc nhận ra hoặc biết thêm một chút về một đất nước dài và hẹp. Và những trang viết về những địa phương khác như Đồng Cảng, Đảo Lệ, những câu chuyện nhỏ về các món ăn cũng thế, nhẹ nhàng nhưng đầy sức gợi, như đang ngầm lôi kéo người ta cất bước lên đường để thưởng thức những món ăn ngon, những phong cảnh đẹp, gặp gỡ những con người thú vị.

“Những niềm vui đan xen với những đau thương giống như chiếc Tiramisu ngọt ngào, hòa lẫn với hương thơm và vị đắng của cà phê. Cô không thể từ bỏ những gì đã qua, giống như biết rõ là ăn nhiều không tốt cho sức khỏe nhưng vẫn không thể cưỡng lại những món ăn ngon.”

 

Hành trình tìm kiếm dấu vết về Giang Hải của Mãn Tâm kết thúc, nhưng câu chuyện vẫn chưa dừng lại. Giấy không gói được lửa, Tề Dực chưa tìm được cơ hội thích hợp để nói với Mãn Tâm về tai nạn ngày trước, đã có người làm điều đó thay anh. Khi Mãn Tâm đã dần bình thản chấp nhận sự thật, tìm lại được giá trị của bản thân, có một nguyện vọng để theo đuổi, nhìn được hướng đi của cuộc đời, tin rằng mọi chuyện có thể bắt đầu lại, thì lại một lần nữa cô phải đối diện và lựa chọn. Biết rõ rằng Tề Dực không phải là người có lỗi, cô có thể không oán hận, nhưng chấp nhận có tình cảm với anh liệu có phải là một sự phủ định hay phản bội lại những gì cô từng dành cho Giang Hải hay không?

Thật may, câu trả lời lần này đã không đến quá muộn.

Rừng nguyên sinh bị tàn phá đã dần được các tổ chức tình nguyện và chính quyền địa phương bảo vệ, khôi phục. Còn trái tim sau những tổn thương?

“Trái tim bình lặng giống như bùn lầy đục ngầu chảy qua lớp cát trắng mịn, qua nhiều tầng lọc rửa, tách đi những tức giận, sợ hãi và hụt hẫng, tất cả lại trở về với dáng vẻ thuần khiết, trong sáng ban đầu.”

Chưa từng có lời yêu nào được thốt ra giữa Mãn Tâm và Tề Dực, nhưng khi cô vì lo lắng mà gạt đi những nỗi băn khoăn để đi tìm anh, khoảnh khắc hai người ngồi trên chiếc thuyền nhỏ đi vào rừng ngặp mặn ở Thái Lan, cô mỉm cười và nói, “Sau này thị trấn Bạch Sa và Đồng Cảng cũng sẽ thế này”,tôi tin, họ sẽ được hạnh phúc.

Bên nhau.

Thủy Mộc  

* Xách ba lô lên và đi: Tên một quyển sách của tác giả Huyền Chip, Quảng Văn phát hành.