Tags

, , , , ,


Được sự đồng ý của bạn La Ngọc Sơn, Hội đăng lại bài viết cảm nhận của bạn ấy về tác phẩm “Mưa nhỏ hồng trần” – Trang Trang, Nguyễn Thành Phước dịch, Quảng Văn phát hành.

Nếu bạn đang tìm một câu chuyện êm đềm, nhẹ nhàng như chính cái bìa với lá rơi và con đường nhỏ, bạn đừng chọn Mưa Nhỏ Hồng Trần.

Nếu bạn đang tìm một câu chuyện ngọt ngào đầy tình yêu, bạn cũng đừng chọn Mưa Nhỏ Hồng Trần.

Nếu bạn đang tìm một câu chuyện tôn thờ chủ nghĩa chung tình, đề cao những con người rạch ròi và dứt khoát trong tình cảm, bạn càng không nên chọn Mưa Nhỏ Hồng Trần.

Nói thế là để hiểu, Mưa Nhỏ Hồng Trần không phải câu chuyện cho những ai nhìn đời qua lăng kính màu hồng, những ai lý tưởng hóa tình yêu, những ai xem nhẹ gánh nặng của cuộc sống.

Tình yêu là gì?

Tình yêu của Nghiêu Vũ là niềm tin, là vui vẻ, là an toàn. Cô chẳng quan tâm đến những tằn tiện vụn vặt của một cuộc sống tiết kiệm, cô cũng không cần biết một cuộc sống không tiền sẽ như thế nào. Nghiêu Vũ yêu là yêu, là chỉ cần hai người được ở bên nhau. Chỉ là người cô yêu, Đồng Tư Thành, lại không như vậy. Anh cần một tương lai vững chắc cho anh và gia đình nhỏ của anh. Anh cần một sự đảm bảo về vật chất để có thể nuôi dưỡng tình cảm. Họ khác biệt, và anh ra đi.

Tình yêu của Đỗ Lối là so đo tính toán bằng mọi giá phải có được người cô đã chọn, dù có phải ganh đua, dù có phải dẫm đạp lên hạnh phúc của bạn mình, dù có phải giở mọi ngón nghề. Chỉ là hai người đàn ông cô đã chọn – một với tự ái cao ngút trời, một với sự đồng cảm sâu sắc – đều không hề thuộc về cô.

Tình yêu của Thiên Trần mạnh mẽ, nồng nhiệt, cởi mở như chính cái nghề báo cô theo đuổi. Tình yêu của cô là bảy năm đẹp nhất của tuổi thanh xuân người con gái. Chỉ là người cô yêu – Tiêu Dương – và cả chính cô, đều không vượt qua được bức tường khổng lồ của gia đình, của những quan điểm về môn đăng hậu đối, về xuất thân, địa vị. Thế nên họ rẽ sang hai con đường trong đau khổ và mờ mịt.

Tình yêu của Tuệ An âm thầm, nhu hòa và lặng lẽ. Cô yêu rồi kết hôn. Cô hạnh phúc với người đàn ông vừa là chồng, vừa là cha, vừa là anh – hết lòng chiều chuộng cô. Nhưng anh, Triệu Lâm Sơn, sau những hạnh phúc ban đầu lại trở nên mệt mỏi và tìm kiếm một bến đỗ – dù chỉ là tạm bợ, cho những hạnh phúc mơ hồ.

Thế đấy, cuộc đời là những câu chuyện quẩn quanh giữa gia đình và tình yêu. Trang Trang đã kể không chỉ một câu chuyện, cũng không chỉ một tình yêu đơn thuần. Bốn cô gái, bốn câu chuyện, bốn lát cắt của cuộc sống đã biến Mưa Nhỏ Hồng Trần trở thành một bộ phim tình cảm xã hội mà không phải ai cũng có thể nuốt trôi. Ừ, như đã nói ở trên kia, nó chẳng dành cho những ai nghĩ rằng cuộc sống này êm đềm và phẳng lặng.

Lựa chọn

Thực ra, cốt truyện của Mưa Nhỏ Hồng Trần không có gì mới mẻ. Vẫn là lựa chọn giữa mối tình đã qua hay tình yêu mới, vẫn là lựa chọn giữa gia đình và người yêu, vẫn là lựa chọn nhịn để giữ gia đình hay ly hôn với người chồng phản bội. Bốn cô gái của Mưa Nhỏ Hồng Trần là bốn đại diện cho tất cả những cô gái trên thế gian. Ít nhiều ai cũng sẽ thấy một chút con người mình trong người này, một chút trong người kia.

Con người là một loại sinh vật kỳ lạ. Đôi khi biết cần phải quên nhưng vẫn cứ nhớ. Đôi khi biết cần phải vứt bỏ nhưng không nỡ buông tay. Đôi khi biết mình bị tổn thương những vẫn gồng mình đứng thẳng…

Phần lớn nội dung của Mưa Nhỏ Hồng Trần xoay quanh Nghiêu Vũ với mối tình đầu hoa mộng kết thúc trong đau thương, với những rung động rất mờ của một trái tim muốn mở cánh cửa yêu một lần nữa. Nghiêu Vũ đã yêu Đồng Tư Thành bằng tình yêu trong sáng nhất, thuần khiết nhất của một thiếu nữ. Để đến khi anh ra đi, tình yêu ấy vẫn ám ảnh cô trong suốt hai năm trời – khiến cô đau, khiến cô mệt mỏi. Bao nhiêu mơ ước, bao nhiêu hy vọng của tuổi thanh xuân vỡ vụn dưới từng bước chân của đêm chia tay ấy. 200 mét có dài? Hai năm có dài? Có dài đến mấy cũng chẳng thể bù đắp cho nhau.

Sao đàn ông lại cứ nghĩ rằng sau khi đã dứt tình, đến ngày mình trở lại, tình yêu vẫn đang chờ?

Tình yêu lý tưởng chung tình đến kỳ lạ, ở đó cô gái – sau những tháng ngày làm mình làm mẩy với người yêu, vẫn đứng yên một chỗ và sẵn lòng tha thứ cho người trở về. Nhưng cuộc đời này đâu có lý tưởng, tình yêu – vốn không có lý do và chẳng hề bắt ai phải lựa chọn, là cán cân trong lòng người nghiêng về bên nào trước thử thách của cuộc đời thôi.

Đồng Tư Thành tính toán tương lai nên anh để vuột mất người con gái anh yêu. Đỗ Lối tính toán để giành giật nên cô vĩnh viễn không có hạnh phúc của mình. Thiên Trần và Tiêu Dương tính toán để vẹn cả đôi đường nên họ chia tay,…

Mưa Nhỏ Hồng Trần chẳng êm đềm như cái tên, cũng chẳng thanh bình để khiến lòng người đọc nhẹ nhõm. Cả một xã hội thu nhỏ hiện lên trên trang giấy. Một cô gái lý tưởng hóa tình yêu. Một anh chàng đẹp trai chưa từng bị phớt lờ. Một cô gái thông minh nhưng mờ mịt trong tình cảm. Một ông bố nghiêm khắc. Một bà mẹ sắc sảo và kiên quyết… Tất cả nhân vật của Mưa Nhỏ Hồng Trần đều tự mang cho mình một gánh nặng nào đó của cuộc sống mà họ không thể vứt bỏ. Đó có thể là ám ảnh quá khứ, đó có thể là tủi nhục xuất thân, đó có thể là phiền não thường nhật. Chẳng có ai là hoàn hảo mỗi khi cuộc đời đặt họ vào những ngã rẽ.

Cuộc sống không phải là những cái kết hạnh phúc

Tôi đọc Mưa Nhỏ Hồng Trần với cảm xúc về sự hòa trộn kỳ dị giữa Duyên Kỳ Ngộ, Nhật Ký Lấy Chồng và Chỉ Là Chuyện Thường Tình, chỉ khác là không có đấu đá căng thẳng, cũng chẳng có những giây phút hạnh phúc giản dị nhưng êm đềm. Trang Trang đã viết Mưa Nhỏ Hồng Trần với sự gai góc và từng trải. Cuộc sống hiện đại hiện lên qua cách nhìn của Trang Trang không có nhân vật chính diện, chẳng có nhân vật phản diện, càng không có những tranh đua khốc liệt khiến máu đổ đầu rơi – đơn giản, chỉ riêng tình yêu và những thứ liên quan đến nó thôi cũng đã khiến người ta đau khổ.

Cuối cùng, Nghiêu Vũ đến được với Hứa Dực Trung – người yêu cô, trân trọng cô, đem lại cho cô hạnh phúc và niềm vui. Đổi lại, Đồng Tư Thành vĩnh viễn tiếc nuối.

Cuối cùng, Thiên Trần và Tiêu Dương đều có hạnh phúc của riêng mình và mãi mãi nhớ đến nhau như một cách để nhắc nhở về sự khắc nghiệt cuộc sống dành cho tình yêu của họ.

Cuối cùng, Tuệ An giữ lại được người chồng của mình nhưng Đỗ Lối phải ra đi trong câm lặng và đau thương.

Bốn cô gái vô tình gặp lại nhau trong một bữa tiệc. Nếu không có lần tái ngộ ấy hẳn cuộc đời của họ đã khác. Nhưng biết làm sao, cuộc đời xoay chuyển đem họ đến bên nhau, theo đuổi những thứ họ còn khiếm khuyết và đánh mất những gì họ đã không trân trọng.

La Ngọc Sơn.