Tags

, , , , ,


Được sự đồng ý của bạn Thủy Mộc, Hội đăng lại bài viết cảm nhận của bạn ấy về tác phẩm “Cậu chủ hồ đồ” – Tinh Dã Anh, Lục Hoa dịch, Quảng Văn phát hành.

Chiều thứ bảy, cả nhà cùng ngồi xem phim “Hiệp khách hành”, bản năm 2002. Cha bảo, Thạch Phá Thiên thực ra không phải ngốc đâu, cậu thông minh nữa là đằng khác. Nhưng người ta có thể mong chờ gì ở một người bị bắt cóc đi từ khi mới lọt lòng, và trong suốt những tháng năm thơ ấu, ngoài người cậu nghĩ là mẹ mình ra, sinh vật duy nhất làm bạn với cậu chỉ là một chú chó có tên A Hoàng? Nên đừng ngạc nhiên với những điều cậu ta không thể biết. Cũng đừng nghĩ việc cậu nẹp xương cho người khác như cách cậu nẹp xương cho chó là biểu hiện của sự khinh rẻ, coi thường. Ngay bản thân cậu, chẳng phải đã quen với tiếng chửi “Cẩu Tạp Chủng” từ một người phụ nữ hận tình, và xem đó là tên gọi của mình đó sao.

Hoàn cảnh góp một phần không nhỏ vào việc hình thành nên tính cách, và hoàn toàn có thể khiến người ta quen với những thứ “dị thường”.

Nửa khuya, định rút một quyển truyện vào giường dỗ giấc, chần chừ một lúc, lại chọn “Cậu chủ hồ đồ”. Một phần vì nhớ ra trong truyện này cũng xuất hiện một chú chó khá được coi trọng, và nhân vật nữ chính đã mặc định xem “Im đi!” là cách nhân vật nam chính gọi mình. Dĩ nhiên, sẽ thật khập khiễng nếu so sánh một bộ phim chuyển thể từ truyện kiếm hiệp Kim Dung với một quyển ngôn tình hài hước, chỉ là vì vài điểm tương đồng nho nhỏ mà liên tưởng, thế thôi.

Bối cảnh trong “Cậu chủ hồ đồ” có lẽ khá quen thuộc với những ai đã từng hoặc vẫn còn thích đọc manga, cả poster tặng kèm sách cũng vẽ theo phong cách ấy. Một cậu chủ bề ngoài nho nhã nhưng rất đỗi lạnh lùng khó tính, một cô người hầu lạch bạch vụng về, một tổng quản bảo mẫu luôn xem cậu chủ như đứa trẻ cần được chăm bẵm nâng niu từng chút, một vài trai xinh gái đẹp làm tình địch chốn tình trường lẫn thương trường, ba quy định dành cho người hầu, một yêu cầu mà cậu chủ phải làm nếu muốn thừa kế sản nghiệp, thêm một chú chó ngao già khụ, tổ hợp này đủ để gây nên bao chuyện dở khóc dở cười. Cộng thêm phong cách viết đặc trưng của Tinh Dã Anh: mở đầu ấn tượng, hành động và biểu cảm của nhân vật khá khoa trương, “biến thái”, nhưng càng về cuối lại càng có nhiều băn khoăn dằn vặt trong tình cảm khiến độc giả phải “mệt tim”, thật đúng với biệt danh “Anh yêu nghiệt”.

Đôi nhân vật chính của truyện đều có những cái tên rất dài, rất đặc biệt và liên quan đến thân phận của mình. Với cậu chủ Cẩm Ngọc, đó là cái họ Ái Tân Giác La vừa nghe qua đã khiến người ta giật mình mà nghĩ tới Thanh cung mười ba hoàng triều, nhớ đến những Tứ Tứ Bát Bát cạo trọc nửa đầu tóc tết đuôi sam trong tiểu thuyết Thanh xuyên. Với cô hầu, đó là là tên Diêu Giai Thị Tiền Thụ đầy may mắn, khiến cô trở thành cái “cây tiền tài” không được phép chìa ra cho người ngoài dòm ngó, nếu không muốn bị chủ chặt một phát cho “thổ ra một vũng máu trong sân nhà mình”.

Từ điển đã nói rõ, người hầu là tầng lớp thấp nhất trong lịch sử xã hội người Mãn. Tổng quản bảo mẫu đã dạy, ba quy định của người hầu thế kỷ mới luôn phải thuộc nằm lòng. Nên cô nhóc Tiểu Tiền gần như bị “tẩy não” hoàn toàn, sống chết cũng chỉ biết xem cậu chủ là trên hết. “Gần như” thôi, bởi cô vẫn giữ được cho mình chút ít nổi loạn ngấm ngầm, đủ để len lén ra hiệu thuê tiểu thuyết về đọc trong xó tối, len lén lầm bầm nguyền rủa cậu chủ mỗi khi khuất mắt, thấy cậu vui vẻ thì can đảm vòi vĩnh xin xỏ cậu vài món đồ lẽ ra phải thuộc về cô – như đồng phục mới chẳng hạn.  Chỉ thế thôi, còn  lại thì luôn riu ríu vâng lời, bị cậu chủ mắng thì lập tức im miệng, nghe cậu chủ gọi một tiếng thì đang ở đâu, làm gì cũng phải quẳng hết mà chạy về bên cậu. Cậu ra nước ngoài du học, cô không được theo, đành ngoan ngoãn ở lại chăm sóc chú chó Hắc Thủ Đảng như phục dịch cậu chủ. Tổng bảo bảo mẫu bảo cô tìm một người chồng có thể cùng cô tận tụy phục vụ cậu chủ, cô trang điểm rồi đi xem mắt hết lần này đến lần khác, về nhà lại lấy khúc xương hai đầu ghi “lấy”-“không lấy” để “cậu chủ tạm thời” là Hắc Thủ Đảng quyết định. Cậu chủ thật về nước và muốn lấy vợ, cô phải dạy cậu chủ cách hẹn hò, rồi thành đối tượng luyện hôn cùng cậu chủ. Cậu chủ cần một người kết hôn giả để thừa kế sản nghiệp, cô hầu nhút nhát cũng chẳng thể chối từ. Câu chủ nói, “Tôi chỉ cần cô kết hôn, không bảo cô yêu tôi”, cô chỉ biết há hốc mồm, rồi nói câu “Tuân lệnh!”. Tất cả chỉ vì ba quy định được nhồi vào đầu từ tấm bé:

 

“Thứ nhất, phục tùng mọi mệnh lệnh của cậu chủ, mệnh lệnh hợp lý hoàn toàn nghe theo, không hợp lý cũng phải cố nghe theo, nhưng mệnh lệnh có hợp lý hay không đều do cậu chủ quyết định”.

“Thứ hai, chiều theo mọi sở thích của cậu chủ, cậu chủ thích con cũng thích, cậu chủ ghét con cũng ghét, cậu chủ đánh người, con ở cạnh ném đá.”

“Điều thứ ba, nhất định không được phép yêu cậu chủ! Kìm chế bản thân, cúc cung tận tụy, ngoan ngoãn làm một con chim sẻ nhỏ bé, tuyệt đối không tơ tưởng làm phượng hoàng!”.

 

Lấy cậu chủ làm tâm, thế giới nhỏ bé của cô hầu chỉ xoay quanh cậu.

Ba quy định hầu nữ như một loại xích xiềng, một thứ vòng kim cô ràng buộc từ khi cô còn rất nhỏ, nên chấp nhận như một lẽ tất nhiên, lớn lên vẫn quen với những ràng buộc đó. Chưa từng biết rõ tự do thực sự là gì, nên khi xích xiềng được cởi bỏ, cô nhóc vẫn ngu ngơ không biết, dùng chính thói quen của mình tạo thành thứ xiềng xích vô hình nhưng vẫn đầy sức nặng.

Thế nên, cô hầu không bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ có một ngày mình yêu cậu chủ. Năm năm cách xa, những nhớ nhung cô chẳng thốt ra lời. Cậu chủ hẹn hò cùng người khác, cô vì tiền thưởng của tổng quản bảo mẫu mà bám sát không rời, sợ cậu chủ bị ả đàn bà xấu xa nào lừa đi mất, khó chịu khi thấy cô gái xinh đẹp kia đang định đút kem cho cậu chủ, rồi hả hê khi cậu chủ gạt ra, bị cậu chủ bỏ lơ thì ấm ức, tủi hờn nhưng vẫn mặt dày đi theo kể cả khi mưa gió đầy trời, tự lý giải đó là do nhiệm vụ. Bước chân vào cuộc hôn nhân, cô vẫn giữ ý nghĩ, đó chỉ là một trong bao việc phải làm nhằm giúp đỡ cậu chủ mà thôi. Nỗi đau âm ỉ trong tim khi đóng vai cô vợ hờ giấu mặt, cô hầu cố khỏa lấp, tự nhắc đi nhắc lại mình rằng đây chỉ là kết hôn giả, cậu chủ không yêu mình, mình càng chẳng có quyền yêu cậu chủ. Cô có thể rất khờ, rất vụng, nhưng cô biết rất rõ, cô và cậu chủ không thể được, không được, mà cũng không xứng với nhau.

Cô không biết, cậu chủ của mình cũng chịu dằn vặt bởi những xích xiềng vô hình ấy.

Cậu chủ thì đương nhiên không phải thực hiện những quy định dành cho người hầu. Nhưng cậu chủ dù xuất thân quyền quý tới đâu vẫn không thể tự do làm chủ mọi thứ. Để thừa kế sản nghiệp, cậu buộc phải kết hôn. Để xứng với gia thế của mình, cậu phải tìm một cô vợ thượng lưu như cậu. Lòng tự tôn kiêu hãnh khiến chính cậu cũng không chấp nhận được việc mình có tình cảm với một gia nhân trong nhà. Thế là bao lời muốn nói đều bị dằn xuống, đổi bằng thái độ xa cách, cộc cằn. Mỗi lần muốn cô đến bên mình, cậu lại quát “Im đi!”. Bao lần cậu nói đi nói lại với bạn bè cấp ba là chỉ xem cô như hầu nữ, cũng là cố tự khẳng định với mình điều đó. Càng phủ định càng thất bại, cậu chạy trốn bằng cách ra nước ngoài du học, trước lúc đi vẫn mong cô nói một câu giữ chân mình. Năm năm sau quay về, thứ tình cảm đó vẫn không hề bị dập tắt, dù cậu đã cố gắng kiếm tìm người khác, nhưng vẫn không thấy ai vừa mắt bằng cô. Tựa như bát mì không hành mà cô nấu, dù có bị trương phềnh vì để lâu cậu vẫn cố nuốt, còn hơn ngồi trong nhà hàng sang trọng thưởng thức những món Âu. Thế giới của cậu thực ra cũng bị hình bóng cô hầu làm điên đảo lâu rồi…

“Tôi mười ba tuổi ghét quy định của hầu nữ có tính không?”. 

“Tôi mười bốn tuổi muốn hôn em có tính không?”. 

“Tôi mười sáu tuổi muốn ôm em có tính không?”. 

“Tôi mười tám tuổi muốn đưa em bỏ trốn với tôi có tính không?”. 

“Tôi hai mươi tuổi ở Anh nhớ em có tính không? Tôi hai mưoi tư tuổi quay về tìm em kết hôn có tính không?”. 

“Tôi hạ mình tới mức ngày nào cũng đòi năm mươi tệ để tiêu có tính không? Nếu những thứ này mà cũng không tính, vậy hãy quên đi”. 

Có lẽ phải cám ơn sự xuất hiện của anh chàng phó tổng Thư Thành Nhạc. Cuộc xem mắt giữa Diêu Tiền Thụ và anh ta đúng ngày cậu chủ về nước khiến cậu bùng lên cảm giác ghen hờn. Lần đầu tiên, cậu chủ ý thức rằng, cô hầu có thể rời xa thế giới của cậu, có thể đầu mày cuối mắt cùng một người đàn ông khác, thậm chí đã từng xem mắt với rất nhiều người đàn ông khác. Cậu tưởng rằng chỉ cần trói cô lại bằng một cuộc hôn nhân, dâng cho cô những gì cô muốn có, đối xử với cô như cấp dưới đối xử với vợ, nhẫn tại từng chút một, cô sẽ dần hiểu ra tình cảm của mình, nhưng phó tổng Thư khiến cậu dần hiểu rằng, dù cậu có buộc cô phải mặc bộ áo đồng phục hầu nữ quen thuộc, thế giới của cô hầu hoàn toàn có thể ngày một rộng lớn hơn, không còn quay quanh cậu nữa. Cậu không thể chỉ im lặng làm mà không nói hoặc nói những lời ngược lại với lòng mình rồi mong cô tự biết chân tướng, cũng không thể tự tin rằng dù chuyện gì xảy ra cô vẫn ở yên đó chờ mình. Hành động quan trọng hơn lời nói, hẳn rồi, nhưng với những người từng có mối quan hệ không bình đẳng, khi họ đã quen với vị trí người cao – kẻ thấp, rất cần những lời chân thật để đối phương cả hai hiểu nhau và cùng bước qua ranh giới, thay vì cứ kẻ tiến người lùi như thế. Cũng phải cám ơn vụ bắt cóc do những người bạn tốt của cậu chủ đã dựng nên, giúp cô hầu nghe được những lời thật tâm của cậu chủ, mà nhận ra hạt giống tình yêu đã nảy mầm đâm rễ tự thuở nào, giờ chỉ cần kiễng chân là hái quả.

Đọc Cậu chủ hồ đồ, cười nhiều lắm mà bực mình cũng lắm. Cười tổng quản bảo mẫu với những hành động quá lố để thể hiện tình cảm cùng cậu chủ, bảo bọc cho cậu chủ. Cười chú chó Hắc Thủ Đảng khôn ngoan biết nghe lời chủ sai khiến mà “đánh dấu” lên xe người khác để trả thù. Cười những biểu hiện ngây ngô, những phát ngôn khó đỡ của cô hầu Tiểu Tiền. Cười sự bất lực của cậu chủ trong việc cố lấy lòng cô hầu bằng những biện pháp học được từ chính cô hầu hoặc cấp dưới. Cười những tình huống nảy sinh trong quá trình cạnh tranh, đối đầu giữa cậu chủ Cẩm Ngọc và phó tổng Thư Thành Nhạc… Bực mình vì sự cố chấp của cả cô hầu lẫn cậu chủ, bực việc cậu có mỗi câu “Anh yêu em” mà không chịu nói ra, bực cô hầu sao quá đỗi tự ti không một lần tự thừa nhận giá trị của mình. Bực cậu đi qua đêm không về nhà trong ngày sinh nhật khiến cô hầu buồn tủi, bực cô vì nông nổi mà phải mang án ngoại tình đến mức phải tính đến việc ly hôn, may mà tất cả vẫn còn cứu vãn kịp. Bực đó, rồi lại thấy cảm thông, bởi dù những biểu hiện của cậu chủ và cô hầu có phần không thực tế, nhưng lại rất hợp lý khi đặt trong hoàn cảnh của họ…

Điểm duy nhất tôi không hài lòng ở truyện lại nằm ở một phần thường khiến độc giả khác không hài lòng nếu như không có, ấy là phần ngoại truyện. Thực ra cũng rất vui, rất “biến thái” đúng chất Tinh Dã Anh, cũng thể hiện rất rõ tính cách của cậu chủ và cô hầu, nhưng lúc đọc lại có ý nghĩ, nếu nó chỉ là một ngoại truyện viết riêng rồi đăng trên mạng chứ không đưa vào sách, có thể mình sẽ thích câu chuyện này hơn. Thế nên trừ lần đọc đầu tiên, mỗi lần đọc lại chỉ dừng ở những trang Vĩ thanh. Có lẽ vì cảm thấy câu chuyện khép lại ở cảnh trong nhà hàng riêng mà Cẩm Ngọc làm chủ bằng chính khả năng mình chứ không phải do thừa kế, cậu chủ và cô hầu cùng ra mắt “đàng gái” là tổng quản bảo mẫu và dứt khoát công khai tình yêu của mình, đã là một hình ảnh rất đẹp rồi.

Thủy Mộc.